Bạn bè bốn phương

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Thị Thu Hà)
  • (Nguyễn Kim Dung)
  • (Nguyễn Chí Luyện)
  • (Nguyễn Anh Tú)
  • (Nguyễn Thị Hải Yến)
  • (Vũ Mai Phương)

Điều tra ý kiến

Các bạn thầy trang web của chúng tôi thế nào?
Bình thường
Đẹp
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Zalo_636282294916779505.jpg Zalo_636282294916779505.jpg Zalo_636282294916779505.jpg Zalo_636282281775008575.jpg Zalo_636282165088306108.jpg WP_20170419_15_45_46_Pro.jpg WP_20170419_15_45_46_Pro.jpg WP_20170419_15_45_46_Pro.jpg WP_20170419_15_44_28_Pro.jpg WP_20170419_15_32_00_Pro.jpg WP_20170411_07_37_34_Pro.jpg WP_20170419_14_06_41_Pro.jpg WP_20170411_07_37_34_Pro.jpg WP_20170411_07_37_25_Pro.jpg Dang.jpg Dang.jpg Dang.jpg 20170119_155655.jpg 20170119_155606.jpg 20170119_153804.jpg

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Gốc > Trao đổi chuyên môn >

    Thầy giáo dạy Văn và những trăn trở

    090626_binhtho

    Tác phẩm văn chương là sự khái quát toàn bộ thế giới tinh thần, con tim và khối óc của người nghệ sĩ trong những phút giây thăng hoa nhất của cảm xúc. Để làm sống dậy điều đó là một việc không đơn giản. Đi mổ xẻ cảm xúc, tư tưởng của người khác là công việc rất khó nhưng là khá thường xuyên của người thầy dạy văn. Tư tưởng dù phức tạp nhưng cũng dễ thấy thì nó thường xuất phát từ một cơ sở triết học nào đó, còn cảm xúc là cái vô cùng. Vì vậy người thầy nào khi đứng trước một tác phẩm với phấn trắng bảng đen mà chẳng lo lắng. Bài thơ "Sau giờ giảng" của Giang Biên là nỗi lo như vậy:

    Trên bảng đen những nét phấn vô tình
    Có ngân nổi lời nước non sâu thẳm.
    Ta cỗi cằn và ta xơ cứng
    Hay văn chương chưa đồng vọng với đời?
    Thầy đọc trò ghi trì trệ một thời
    Như chim nhồi rơm, như thân bướm ép.
    Thầy ra lớp học trò gấp sách
    Khoảng cách nhân văn cứ bước xa dần.
    Biển và trời bên cửa sổ mênh mang
    Rời rợi xanh ập oà trăm đợt sóng.
    Bài thơ ngủ yên và trang giấy trắng
    Thao thức khôn nguôi trước gì dạy hững hờ.

    "Lời nước non" là một khái niệm có tính chất ước lệ dùng để chỉ cái hay của một tác phẩm. Một tác phẩm hay thường chứa đựng những ý nghĩa sâu xa, những cảm xúc thẩm mỹ dồi dào và cao đẹp. Nhưng người thầy lại đi khám phá thế giới đầy bí ẩn ấy bằng công cụ vô tri "phấn trắng, bảng đen". Tất nhiên đó chỉ là một cách nói để làm nổi bật lên sự thách thức của văn chương đối với người giảng. Giảng văn khó lắm, để "ngân" lên "lời nước non" ấy dù là một người thầy dạy giỏi thì không phải lúc nào cũng làm được. Những lúc ấy cảm thấy mình bất lực:

    Ta cỗi cằn và ta xơ cứng
    Hay văn chương chưa đồng vọng với đời?

    Cái đáng sợ nhất của con người, hơn nữa là người dạy văn là sự cỗi cằn xơ cứng. Giàu tình cảm là một phẩm chất vô cùng quan trọng của người dạy văn. Tác phẩm là sự dồn nén cảm xúc của người nghệ sĩ, chỉ có sự đồng điệu thì cảm xúc ấy mới bùng lên ở người tiếp nhận. Văn chương tối kỵ sự bằng phẳng, nhạt nhẽo, ở người sáng tác cũng như người tiếp nhận bởi nó sẽ tạo ra những sản phẩm cỗi cằn. Cũng có thể "văn chương chưa đồng vọng với đời" là vì tác phẩm được chọn chưa phải đều là tác phẩm hay trong kho tàng văn học dân tộc. Và trong nhịp sống công nghiệp hối hả thì nhiều người xem nhẹ văn chương, học sinh cũng không tránh khỏi cách nghĩ đó. Đời sống văn chương thì như dòng sông kiên trì phẳng lặng. Có chăng con sóng chỉ lao xao một vùng rồi lại về chốn bình yên cố hữu. Tất cả những điều đó làm ảnh hưởng không nhỏ đến công việc dạy văn. Hơn nữa, phương pháp đọc- ghi đã quá lỗi thời mà thực tế thay đổi chẳng được bao nhiêu:

    Thầy đọc, trò ghi, trì trệ một thời
    Như chim nhồi rơm, như thân bướm ép.

    Không như toán học, không gian của giờ văn là không gian của cảm xúc, cảm xúc thấm vào từng giây của tiết học. Thế nhưng với cách dạy thầy đọc - trò ghi nên nó trở thành vô hồn, vô cảm. Tác giả dùng hình ảnh "chim nhồi rơm, thân bướm ép" để diễn tả sự khô cằn, xơ cứng của cách dạy quá lạc hậu này, bởi vậy cho nên:

    Thầy ra lớp, học trò gấp sách
    Khoảng cách nhân văn cứ bước xa dần.

    Đó là một thực tế đáng buồn của văn học trong nhà trường. Học trò bây giờ không có khái niệm yêu thích văn chương. Thật xót xa cho hành động "gấp sách", nhưng đó hoàn toàn không phải do lỗi của học sinh. Giảng văn là giờ thường để lại rất nhiều dư âm, sự thao thức, trăn trở với hình tượng. Chính nỗi niềm ấy sẽ hình thành trong tâm hồn các em tình cảm nhân văn (đó phải là mục đích số một của môn Văn), đưa các em đến với chân trời mới, với thế giới của tình yêu và lòng vị tha, với những khát vọng cao đẹp v.v...Thế nhưng tất cả những điều tốt đẹp đó sẽ đi về đâu nếu cứ học trò cứ học xong là "gấp sách"? Vì gấp sách nên "Khoảng cách nhân văn cứ bước xa dần"...Khi giá trị nhân văn nhạt mờ trong giờ văn thì sự thờ ơ lạnh lùng sẽ nổi lên và tình yêu sẽ đi về đâu?

    Cuộc sống vẫn cứ ùa vào lòng người biết bao vẻ đẹp:

    Biển và trời bên cửa sổ mênh mang
    Rời rợi xanh ập oà trăm đợt sóng.

    Cái mênh mang, rời rợi của biển trời làm thành trăm đợt sóng vỗ vào lòng người. Hãy đánh thức nó dậy. Nhiệm vụ của người thầy là làm sống dậy tất cả những cảm xúc thẩm mỹ mà tác phẩm chứa đựng. Nỗi niềm nâng tầng cảm xúc dội vào lòng nhà thơ trăm đợt sóng. Nhưng hình như cảm xúc ấy không được trọn vẹn bởi "bài thơ ngủ yên" nên người thầy vẫn canh cánh bên lòng một trang giấy trắng:

    Bài thơ ngủ yên và trang giấy trắng
    Thao thức khôn nguôi trước giờ dạy hững hờ.

    Trang giấy trắng nhưng lại chứa đầy tâm trạng. Câu thơ làm hiện lên trước mắt ta hình ảnh một người thấy vẫn ngày đêm thao thức, trăn trở. Thầy giáo dạy văn là thế, không bao giờ thỏa mãn, an lòng, bởi các giờ dạy hững hờ vẫn còn đó.

    "Sau giờ giảng" của Giang Biên không những đẹp ở câu chữ mà còn đẹp ở tấm lòng. Tuy nhiên bài thơ không nặng ở mục đích "vị nghệ thuật" mà chủ yếu là lời tâm sự, giãi bày có tính chất nghề nghiệp. Cho nên đến với bài thơ là đến với tấm lòng của một thầy giáo dạy văn. Thầy giáo Giang Biên đã có hơn ba mươi năm đứng trên bục giảng nhưng vẫn khôn nguôi trăn trở với nghề. Thật đáng trân trọng biết bao!

    Đặng Văn Vũ


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Quyến @ 18:00 09/10/2009
    Số lượt xem: 3012
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến