Bạn bè bốn phương

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Thị Thu Hà)
  • (Nguyễn Kim Dung)
  • (Nguyễn Chí Luyện)
  • (Nguyễn Anh Tú)
  • (Nguyễn Thị Hải Yến)
  • (Vũ Mai Phương)

Điều tra ý kiến

Các bạn thầy trang web của chúng tôi thế nào?
Bình thường
Đẹp
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    DH.jpg DH.jpg DHCD.jpg Z743889188684_750ddc1c1c67f6e610071fb83b68d717.jpg IMG_1159.JPG IMG_1175.JPG IMG_1132.JPG IMG_1130.JPG IMG_1503019548485_1503019816147.jpg IMG_1503019545919_1503019569646.jpg IMG_1503019550527_1503019580881.jpg IMG_1503019553252_1503019587570.jpg IMG_1102.JPG IMG_1104.JPG IMG_1106.JPG IMG_1108.JPG IMG_1207.JPG IMG_1206.JPG IMG_1203.JPG IMG_1202.JPG

    Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    bài hat lời thầy năm xưa

    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Tặng
    Ngày gửi: 18h:36' 04-08-2017
    Dung lượng: 29.5 KB
    Số lượt tải: 1
    Số lượt thích: 0 người
    Người Thầy Năm Xưa (Lời Thầy Năm Xưa)
    Tác giả: Nguyễn Văn Chung
    Một vì sao lấp lánh về trong đêm tối vắng thầy đã thắp sáng cho tôi bao ước mơ. Dìu đôi chân bỡ ngỡ hòa trong tia nắng ấm thầy chấp cánh để tôi bay vào đời. Bước trong sân trường xưa hàng ghế đá ngẩn ngơ  Nhìn theo nắng lung linh đùa vui hàng me vẫn tiếng ve gọi reo. Nét phấn trên bảng đen cùng năm tháng kéo tôi quay về. Thời thơ ấu ngồi lắng nghe lời thầy năm xưa. Em có biết được vì sao tóc cha phai màu em có biết được vì sao lá không ngừng rơi. Vì thời gian cứ vùn vụt trôi mãi không đợi ta và ta hãy sống để không nuối tiếc ngày mai. Ngồi đây ngước nhìn trời sao nhớ đến năm nào  Một lời chúc cùng ngàn hoa dâng lên thầy tôi  Và hạt bụi phấn đừng vội rơi mái tóc bạc phơ. Để thầy tôi còn mãi nâng bước chân trẻ thơ. Bước trong sân trường xưa hàng ghế đá ngẩn ngơ  Nhìn theo nắng lung linh đùa vui hàng me vẫn tiếng ve gọi reo. Nét phấn trên bảng đen cùng năm tháng kéo tôi quay về. Thời thơ ấu ngồi lắng nghe lời thầy năm xưa. Em có biết được vì sao tóc cha phai màu em có biết được vì sao lá không ngừng rơi. Vì thời gian cứ vùn vụt trôi mãi không đợi ta và ta hãy sống để không nuối tiếc ngày mai. Ngồi đây ngước nhìn trời sao nhớ đến năm nào Một lời chúc cùng ngàn hoa dâng lên thầy tôi Và hạt bụi phấn đừng vội rơi mái tóc bạc phơ. Để thầy tôi còn mãi nâng bước chân trẻ thơ.

     
    Gửi ý kiến