Bạn bè bốn phương

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Thị Thu Hà)
  • (Nguyễn Kim Dung)
  • (Nguyễn Chí Luyện)
  • (Nguyễn Anh Tú)
  • (Nguyễn Thị Hải Yến)
  • (Vũ Mai Phương)

Điều tra ý kiến

Các bạn thầy trang web của chúng tôi thế nào?
Bình thường
Đẹp
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    20171120_082134.jpg 20171120_074224.jpg 20171115_154820.jpg 20171115_154940.jpg 20171115_143223.jpg 20171115_143043.jpg Screenshot_20171114201552.png FB_IMG_1510572201286.jpg IMG20171113081527.jpg IMG20171113081351.jpg IMG20171113081608.jpg IMG20171113081557.jpg IMG_1292.JPG IMG_1291.JPG 95D523E980574F23B73DAF3609C20E11.jpeg Dang.jpg Images_1.jpg Images.jpg 124507910c46f74d90e4330e51715eeb.jpg 2_114840.jpg

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Bài 37. Trò chơi Thỏ nhảy

    Tham khảo cùng nội dung: Bài giảng, Giáo án, E-learning, Bài mẫu, Sách giáo khoa, ...
    Nhấn vào đây để tải về
    Hiển thị toàn màn hình
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Kim Huyền
    Ngày gửi: 14h:42' 07-11-2017
    Dung lượng: 79.5 KB
    Số lượt tải: 3
    Số lượt thích: 0 người
    >
    >
    Những bài thơ hay và ý nghĩa nhất cho ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11
    Thứ ba, 07/11/2017 | 07:30 GMT+7
    Sự kiện: 
    Nhà giáo Việt Nam 20/
    Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11 đang đến gần, để tỏ lòng biết ơn đến những người thầy đã hết lòng ‘chèo lái con thuyền’, những ai còn hay đã từng ngồi trên ghế nhà trường có thể dành tặng thầy cô những vần thơ hay và ý nghĩa.
    Dưới đây là những bài thơ hay và ý nghĩa nhất ngày 20/11 báo Đời sống và Online đã sưu tầm.
    1. Nghe thầy đọc thơ
        Em nghe thầy đọc bao ngày
        Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
        Mái chèo nghe vọng sông xa
        Êm êm như tiếng của bà năm xưa
        Nghe trăng thuở động tàu dừa
        Rào rào nghe chuyển cơn mưa giữa trời
        Thêm yêu tiếng hát mẹ cười
        Yêu thơ em thấy đất trời đẹp ra…
                                     Trần Đăng Khoa
    2. Không đề
        Cầm bút lên định viết một bài thơ
        Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
        Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
        Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người. 
        Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
        Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
        Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
        Biết bao giờ con lớn được, 
        Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
        Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
        Những con chữ đều đều xếp thẳng
        Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.
        Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
        Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
        Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
        Con đường trôi về phía chẳng là nhà… 
        Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
        Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
        Có những điều vô cùng giản dị
        Sao mãi giờ con mới nhận ra. 
                                   Nguyễn Thị Chí Mỹ
    /
    
    
    
    3. Thưa Thầy
        Thưa thầy, bài học chiều nay
        Con bỏ quên ngoài cửa lớp
        Dưới gốc phượng già, nằm nghe chim hót
        Con hóa mình thành bướm và hoa
        Thưa thầy bài tập hôm qua
        Con bỏ vào ngăn khóa kín
        Mải lượn lờ theo từng vòng sóng
        Cái ngã điệu đàng, sân trượt patin
        Thưa thầy, bên ly cà phê đen
        Con đốt thời gian bằng khói thuốc
        Sống cho mình và không bao giờ mơ ước
        Mình sẽ là ai? Tôi sẽ là ai?
        Thưa thầy, qua ngõ nhà thầy khuya nay
        Con vẫn thấy một vầng trăng ấm sáng
        Thầy ngồi bên bàn phẳng lặng
        Soạn bài trong tiếng ho khan
        Thưa thầy, cho là nhận: điều giản đơn
        Sao con học hoài không thuộc
        Để bây giờ khi con hiểu được
        Biết làm sao tạ lỗi cùng thầy
                                            Tạ Nghi Lễ
    4. Cô ơi
        Rời mái trường thân yêu
        Bao năm rồi cô nhỉ?
        Trong em luôn đọng lại
        Lời dạy bảo của cô
        Ngày ấy vào mùa thu
        Bước chân em rộn rã...
        Cô không lời từ giã
        Xa trường tự lúc nào
        Em ngỡ như chiêm bao
        Cô về đâu, chẳng biết?
        Vẫn vang lời tha thiết
        Từ giọng cô dịu hiền
        Thời gian bước triền miên
        Cô chưa lần quay lại
        Chúng em nhớ cô mãi
        Mong thấy cô trở về
        Lúc xưa cô vỗ về...
        Nay chúng em khôn lớn
        Ngày rời trường gần đến
        Bao giờ gặp lại cô?!
                                          Thảo Thảo
    5. Thầy và chuyến đò xưa
        Lặng xuôi năm tháng êm trôi
        Con đò kể chuyện một thời rất xưa
        Rằng người chèo chống đón đưa
        Mặc cho bụi phấn giữa trưa rơi nhiều
        Bay lên tựa những cánh diều
        Khách ngày xưa đó ít nhiều lãng quên
        Rời xa bến nước quên tên
        Giờ sông vắng lặng buồn tênh tiếng cười
        Giọt sương rơi mặn bên đời
        Tóc thầy bạc trắng giữa trời chiều đông
        Mắt thầy mòn mỏi xa trông
        Cây bơ vơ đứng giữa dòng thời gian...
                                                  Nguyễn Quốc Đạt
    6. Người lái đò
        Một đời người - một dòng sông...
        Mấy ai làm kẻ đứng trông bến bờ,
        "Muốn qua sông phải lụy đò"
        Đường đời muôn bước cậy nhờ người đưa... 
        Tháng năm dầu dãi nắng mưa,
        Con đò trí thức thầy đưa bao
     
    Gửi ý kiến